Phim ngắn gây phẫn nộ vì tổng tài yêu cụ bà

Mộng Nghiên

New member
Một bộ phim ngắn Trung Quốc vừa gây bão mạng sau buổi ra mắt hoành tráng, nhưng chỉ vì tiêu đề gây sốc: “Tổng tài vào tình yêu với cụ bà mắc chứng teo não”. Công chúng phản ứng mạnh, đặt câu hỏi về đạo đức sáng tạo và cách ngành giải trí đối xử với người cao tuổi, người bệnh.

qua-phan-no-vi-phim-trung-quoc-co-tong-tai-yeu-ba-lao-70-tuoi-phan-cam-the-nay-ma-cung-dam-chieu-170.jpg


Gần đây, loạt hình ảnh ra mắt của một phim ngắn bất ngờ lan truyền trên mạng xã hội. Buổi ra mắt được tổ chức chỉn chu với ê-kíp đông đủ, khách mời chuyên nghiệp, nhưng ngay khi tiêu đề chính thức xuất hiện — “Tổng tài vào tình yêu với cụ bà mắc chứng teo não” — mọi thứ lập tức bùng nổ phản ứng tiêu cực.

Cư dân mạng đặt câu hỏi: tại sao ngành phim ngắn lại có thể đi tới mức này? Tại sao sự tôn trọng tối thiểu dành cho người già, cho người mắc bệnh mất trí nhớ — những đối tượng dễ tổn thương — lại bị biến thành “chất liệu giải trí” chỉ để câu view?

Nhiều bình luận gay gắt cho rằng đây không còn là vấn đề “kém thẩm mỹ” mà là sự băng hoại đạo đức trong sáng tạo nội dung. Lợi dụng căn bệnh thoái hóa não để tô màu cho mối quan hệ lố bịch giữa “tổng tài” và “cụ bà” không chỉ phản cảm mà còn xúc phạm đối tượng bị đề cập.

Việc biến tình yêu thành trò đùa méo mó làm bóp méo nhận thức của người trẻ, khi cảm xúc thiêng liêng bị kéo xuống thành chiêu trò rẻ tiền nhằm thu hút lượt xem nhanh. Khi tiêu chí sáng tạo trở thành “gây sốc”, nội dung bị hy sinh để phục vụ KPI và thứ hạng ngắn hạn.

Tại một hội thảo phim ngắn ở Hàng Châu, một nhà sản xuất đùa rằng: “Trong năm qua có hơn 5.000 tổng tài bị chuốc thuốc, 3.000 nữ chính đi nhầm phòng khách sạn, 2.000 tiểu thư thất lạc bật khóc ngay trên sân khấu đoàn tụ.” Dù mang tính ước lệ và hài hước, con số này phản ánh thực trạng sao chép công thức đến nghẹt thở trong ngành.

Nhiều phim 1–3 phút giờ chỉ nhằm vào “3 giây cao trào” để thu hút, còn phần nội dung thì rập khuôn: tổng tài — hiểu lầm — phản ứng — tát. Kinh tế trong phim thì phi lý: nhân vật giàu sang tiêu tiền như nước, còn đạo cụ sáng tạo thì nghèo nàn. Khi cách làm này trở thành chuẩn mực, khán giả chán nản, sản phẩm ngày càng vô nghĩa và buộc phải dùng chiêu trò sốc hơn để được chú ý.

Giải pháp được nhiều chuyên gia đề xuất là đầu tư vào nhân vật, dám phá bỏ công thức, đưa giá trị xã hội trở lại nội dung. Chỉ khi nhà sản xuất dám chịu rủi ro sáng tạo và tôn trọng đối tượng dễ tổn thương, phim ngắn mới có thể thoát khỏi vòng xoáy giải trí nhanh và trở thành những sản phẩm có sức sống lâu dài.

Một ngành công nghiệp sáng tạo không thể tồn tại bằng việc gây sốc vô đạo đức, và càng không thể tồn tại bằng cách xúc phạm những đối tượng yếu thế. Đó là tiếng cảnh tỉnh để những người làm phim suy nghĩ lại về trách nhiệm và định hướng nghệ thuật.

Nguồn: 2sao
 
Back
Top Bottom